Trở về

Trở về

KTNĐ – Những ngày tháng chạp, dường như tất cả đều vội vã. Ai cũng muốn mọi thứ xong trước Tết, ai cũng mong kết thúc một năm cũ như dự định để đón một năm mới đầy niềm vui. Dẫu cuộc sống có bộn bề và trôi nhanh thế nào thì Tết vẫn là một cái gì đó thật thiêng liêng, và gần gũi…

Thời gian như lắng lại trong sự trở về.

Tro_ve (11)_resize

Tro_ve (13)_resizeĐã nghe loáng thoáng đâu đó hãng hàng không này đã hết vé, hãng khác tăng chuyến bay, ngành đường sắt nối thêm toa… Trước Tết, những ngày giáp Tết – những cuộc di chuyển tăng nhiều hơn – chính xác là trở về. Đó như một điều tất yếu. Người ra Bắc – kẻ vào Nam, từ thành phố về quê, từ nước ngoài về Tổ quốc…

Trở về và sum họp, đó không phải là một thói quen khi Tết đến mà đó là tiếng gọi từ trái tim, là khao khát mà càng đi xa trên đường đời người ta càng thấm thía.

Mười mấy năm nay tôi không ăn Tết ở Hà Nội. Bởi tôi cũng trở về. Trở về ngôi làng nhỏ bé, trở về căn nhà mộc mạc đơn sơ, trở về với nơi mà dẫu tôi không sinh ra và lớn lên – thì tôi biết mình vẫn thuộc về nơi ấy. Cứ hết ngày làm việc cuối cùng của năm, là sáng hôm sau tôi lên đường chia tay thành phố ồn ào và bụi bặm.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Tôi thích đi xe máy, đi thật chậm trên quốc lộ và ngắm nhìn những làng mạc bình yên, những cánh đồng trơ cuống rạ. Dọc đường, đã thấy Tết đang đến thật gần với mùi khói bếp thơm nồng ở bên đường, những cành đào cắm sau những chuyến xe hối hả…

Mỗi khi trở về, tôi lại có cảm giác như nhân vật trong truyện “Dưới bóng hoàng lan” của nhà văn Thạch Lam, với một cảm giác thật thư thái và yên bình. Bà tôi có thể đang đứng ở cửa đợi tôi, cũng có thể đi đâu đó.

Tôi về thường chẳng báo trước cho bà, nhưng bà biết chắc là tôi sẽ về, không sáng thì chiều, không nay thì mai. Điều đó thành lệ từ lâu rồi.

Tro_ve (01)_resize

Tro_ve (10)_resize

Như một thói quen tôi cứ nhìn quanh quẩn xem có gì thay đổi không – hầu như vẫn thế. Này là cánh cổng tre ọp ẹp, lối vào sân khấp khểnh những viên gạch vỡ, ngôi nhà ba gian hai chái, căn bếp vách đất, cái sân gạch. Và cau, trầu, và cả những bông hoa đang nở trong vườn…

Tất cả quấn quýt ùa vào tôi, dịu dàng bình yên như làng quê muôn thuở. Bà tôi, dẫu rất mừng nhưng thường đón tôi lặng lẽ. Tôi hiểu những nỗi niềm ưu tư ấy.

Mỗi năm tôi về vài ba lần, ào như cơn gió rồi lại đi cũng như cơn gió…

TẤT CẢ QUẤN QUÝT ÙA VÀO TÔI, DỊU DÀNG BÌNH YÊN NHƯ LÀNG QUÊ MUÔN THUỞ

Tro_ve (07)_resize

Chia tay những ồn ào gió bụi nơi thành phố, ở giữa nắng gió quê hương, ở giữa không gian mát lành đầy tiếng chim, tôi thấy thời gian như trôi chậm lại. Và tâm hồn thật nhẹ nhàng thư thái. Có lẽ những khoảng thời gian như thế không có nhiều với một người luôn mải miết trên những nẻo đường.

Căn nhà xưa vẫn bình dị với những bàn ghế cũ sờn, bàn thờ luôn ấm khói hương. Tôi thèm được ngồi bên bếp củi – rơm trong cái lạnh ngày giáp Tết. Thèm được ăn bữa cơm với những món ăn quê nhà. Thèm một bầu trời khuya tĩnh lặng với tiếng côn trùng rả rích.

Thời gian trôi thật chậm nhưng rồi lại thấy thật nhanh vì tôi luôn có một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì đang hiện hữu sẽ dần mai một và biến mất.

Tro_ve (12)_resize

Vâng, đúng là như thế và cái điều mơ hồ đó liệu có một ngày thành sự thật khi những làng quê bình yên không cưỡng nổi cơn lốc đô thị hóa.

Dẫu sao thì tôi cũng đã trở về. Trở về để lắng lại. Trở về để nhìn rõ mình hơn. Trở về để thêm yêu mảnh đất quê hương. Trở về để lấy thêm sức mạnh cội nguồn cho những chặng đường mà mình sẽ bước.

BÀI & ẢNH: NGUYỄN TRẦN ĐỨC ANH

Tạp chí Kiến Trúc Nhà Đẹp – số 1 & 2 – 2016

Có thể bạn thích

Văn Hóa Kiến Trúc 0 Comments

Chú lùn – thần giữ của & nghệ phẩm trang trí vườn tược

KTNĐ – Những chú lùn xinh xắn, ngộ nghĩnh trong Bạch Tuyết và bảy chú lùn là hình ảnh lưu lại trong ký ức trẻ thơ. Những chú lùn ấy

Văn Hóa Kiến Trúc 0 Comments

“Hành trình vô định” của Tùng

Sinh ra ở Nga, 10 năm theo học hội họa tại Trung Quốc, Nhật Bản và hăng say hoạt động nghệ thuật, nhưng Lê Thanh Tùng quyết định quay về

0 Comments

Chưa có phản hồi nào!

You can be first to comment this post!